Nhiếp ảnh gia Khoa Trần và hành trình đa diện từ ống kính đến sân đấu

Không chỉ dừng lại ở những khung hình nghệ thuật giàu cảm xúc, Khoa Trần còn là một trường hợp đặc biệt khi cùng lúc theo đuổi nhiều vai trò: nhiếp ảnh gia, cựu phóng viên ảnh tạp chí quốc tế, vận động viên thể thao 3 môn phối hợp và huấn luyện viên pickleball. Hành trình của anh là minh chứng cho một thế hệ sáng tạo mới linh hoạt, bền bỉ và không giới hạn bản thân trong một khuôn mẫu nghề nghiệp.

Sinh ra trong bối cảnh nhiếp ảnh đang chuyển mình mạnh mẽ cùng công nghệ, Khoa Trần sớm chọn con đường du học để tiếp cận môi trường chuyên nghiệp. Những năm tháng ở nước ngoài không chỉ giúp anh nâng cao kỹ thuật mà còn định hình tư duy thị giác hiện đại – nơi mỗi bức ảnh không đơn thuần là ghi lại khoảnh khắc mà còn kể một câu chuyện có chiều sâu. Hơn thế nữa, sau thời gian du học, anh đã trở về Việt Nam để được đồng hành, học hỏi thêm từ đàn anh là NSNA Lý Hoàng Long –  một tên tuổi lừng danh của nền nhiếp ảnh Việt Nam hiện đại.

Nhiếp ảnh gia Khoa Trần nhanh chóng khẳng định tên tuổi trong cả hai lĩnh vực nhiếp ảnh nghệ thuật và nhiếp ảnh quảng cáo. Ở mảng nghệ thuật, anh theo đuổi phong cách tối giản nhưng giàu tính biểu đạt, tập trung vào ánh sáng và cảm xúc con người. Trong khi đó, ở mảng thương mại, Khoa cho thấy khả năng thích ứng linh hoạt, tạo ra những bộ ảnh mang tính thị trường nhưng vẫn giữ được dấu ấn cá nhân.

Trước khi trở thành nhiếp ảnh gia độc lập, Khoa Trần từng có thời gian làm phóng viên ảnh cho một tạp chí nước ngoài. Công việc này giúp anh tích lũy trải nghiệm thực tế, rèn luyện khả năng quan sát nhanh và xử lý tình huống – những kỹ năng sau này trở thành lợi thế lớn trong các dự án sáng tạo.

Điểm đặc biệt ở Khoa Trần không chỉ nằm ở thành tích nhiếp ảnh với nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế mà còn ở việc anh song song theo đuổi thể thao. Là vận động viên của bộ môn ba môn phối hợp (triathlon), Khoa Trần duy trì kỷ luật cao độ về thể chất và tinh thần. Chính điều này, theo anh, đã góp phần quan trọng giúp anh giữ được sự bền bỉ trong nghề sáng tạo – một lĩnh vực đòi hỏi năng lượng và cảm hứng liên tục.

Gần đây, anh tiếp tục gây chú ý khi đảm nhận vai trò huấn luyện viên pickleball tại Kyhoa Junior, đồng thời được vinh danh tại Vietnam Pickle Ball Awards 2026. Việc một nhiếp ảnh gia bước ra sân thể thao và đạt thành tích không chỉ là câu chuyện cá nhân mà còn phản ánh xu hướng “đa năng hóa” của người trẻ trong thời đại mới.

Nhìn vào hành trình của Khoa Trần có thể thấy một điểm chung xuyên suốt đó là tinh thần kỷ luật và không ngừng làm mới mình. Dù là sau ống kính hay trên sân đấu, anh đều chọn cách đi đến tận cùng của đam mê  một cách âm thầm nhưng bền bỉ.

Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện cùng với anh sau những dấu ấn, cột mốc đáng nhớ trong nghề nghiệp.

Điều gì đã thôi thúc anh lựa chọn quay về Việt Nam sau thời gian du học để phát triển sự nghiệp nhiếp ảnh?

– Nói một cách chính xác thì tôi đã được Việt Nam chọn để đi theo và phát triển nhiếp ảnh tại đây. Thời điểm 2006 Việt Nam còn quá nhiều đề tài hay để khai thác và môi trường nhiếp ảnh tại Việt Nam thời điểm đó cũng rất phóng khoáng, nhiều chất nghệ thuật hơn hiện nay. Có những cảnh, những nơi, những khung hình hiện giờ không còn có thể tìm thấy nữa.

Vậy anh định nghĩa thế nào về “một bức ảnh đẹp” trong bối cảnh nhiếp ảnh hiện đại?

– Việc đã sống quá lâu trong môi trường nhiếp ảnh và ở nhiều mảng, một bức ảnh đẹp với tôi hiện giờ là bức ảnh khiến tôi phải dừng mắt lại và xem lâu hơn. Đó phải là bức ảnh mà tôi có thể nhận thấy tác giả có sự “feel” thật sự trong cái khoảnh khắc bấm máy đó chứ không phải những bức ảnh đẹp nhưng nhạt nhòa, rập khuôn khác. Khác với những bức ảnh mà chỉ cần nhìn sơ là tôi có thể đoán được chụp ở đâu, set up như thế nào, thuê người mẫu bao nhiêu tiền hoặc kiểu chụp theo trend làm mất đi sự “feel” khi “chơi” ảnh.

Kinh nghiệm làm phóng viên ảnh cho tạp chí nước ngoài đã ảnh hưởng ra sao đến phong cách sáng tác của anh hiện nay?

– Thật ra, trong vài năm gần đây, mảng ảnh chính của tôi lại xoay quanh thể thao và tôi cảm thấy mình làm khá tốt. Tất nhiên, trước mỗi sự kiện hay mỗi bộ môn thể thao  chuẩn bị chụp đều là quá trình tôi tìm hiểu trước đó. Tôi hình dung sẵn trong đầu các tình huống có thể xảy ra, các động tác, các trạng thái khuôn mặt, thói quen ăn mừng của vận động viên,… Sự chuẩn bị kỹ càng có lẽ là cái tôi học được nhiều nhất trong những năm làm việc với các ekip nước ngoài.

Anh làm thế nào để cân bằng giữa nhiếp ảnh nghệ thuật và nhiếp ảnh thương mại mà vẫn giữ được dấu ấn cá nhân?

– Có thể nói là đôi lúc tôi làm luôn cả phần việc của một người sáng tạo chứ không chỉ dừng ở vai trò của một nhiếp ảnh gia. Có những dự án tôi thành công khi có được sự toàn quyền sáng tạo theo trí tưởng tượng của mình. Và có những dự án cũng là thành công nhưng đôi khi tôi phải hy sinh phần bay bổng đó, chấp nhận bấm máy một cách khô khan theo ý của khách hàng hoặc đối tác, và dĩ nhiên, đó là những dự án thành công về mặt kinh tế.

Sau này, tôi dần chọn những mảng công việc mà tôi có nhiều đất phô diễn hơn. Ở nhiếp ảnh, kỹ thuật vốn không quá khó để học nhưng cái khó là giữ được sự cảm về mỹ thuật. Để nuôi dưỡng được cảm giác yêu và đam mê ảnh, tôi phải chọn không làm một… robot khi chụp ảnh.

Việc theo đuổi thể thao, đặc biệt là Triathlon, mang lại cho anh những thay đổi gì trong tư duy sáng tạo?

– Ở Triathlon, người ta hay nói về Lifestyle , về phong cách sống, về việc không dừng lại, về việc cố gắng mỗi ngày, về cách tiếp cận ở nhiều góc độ khác nhau cho 1 mục tiêu,… Thời gian chơi Tri giúp tôi có cái nhìn khác hơn về việc tư duy, tích cực hơn và năng lượng hơn rất nhiều.

Cơ duyên nào đưa anh đến với pickleball và vai trò huấn luyện viên tại Kyhoa Junior?

– Giải Pickleball Châu Á 2024! Tôi chụp ảnh tại giải và tất nhiên như đã nói ở trên, tôi nghiên cứu sơ về bộ môn trước khi chụp. Kết quả mỹ mãn, bộ ảnh rất đẹp. Các vận động viên chuyền nhau link ảnh của tôi, và tôi cũng bắt đầu tập luyện thêm bộ môn này.

Cái may của tôi là khi chơi môn nào cũng đều có kết nối và sinh hoạt đúng với những người Top của bộ môn đó. Ở nhiếp ảnh, anh Lý Hoàng Long hướng dẫn. Ở Triathlon là giáo sư Dương Nguyên Vũ và Vietnam Triathlon Club. Còn ở Pickleball là các giảng viên phát triển Châu Á, thầy Trương Quang Vũ và thầy Huỳnh Phú Quí. Nhưng rồi tôi nghĩ, học xong thì phải đóng góp công sức gì đó, mọi thứ cứ thế mà thành. Với tôi, việc xây dựng và phát triển Kyhoa Junior Team là 1 niềm tự hào đến thời điểm này. Hy vọng tôi có thể làm được nhiều hơn nữa cho các bạn nhỏ tài năng của Team hiện nay.

Giải thưởng Vietnam Pickle Ball Awards 2026 có ý nghĩa như thế nào đối với anh trong hành trình cá nhân?

– Một bước ngoặt, một cánh cửa mới, một chặng đường vừa bắt đầu và một sự công nhận. Đây vừa là món quà vừa là sự nhắc nhở về trách nhiệm của bản thân ở vai trò mới này.

Với những người trẻ muốn theo đuổi nhiếp ảnh chuyên nghiệp, anh có lời khuyên gì để họ không bị “bão hòa” trong một thị trường cạnh tranh cao?

– Ở thị trường nhiếp ảnh hiện nay, khi mà trang thiết bị và công nghệ có thể bù đắp cho kỹ thuật và các sai sót, khi quá nhiều người hoạt động ở lĩnh vực này, thì cái giúp các bạn có thể đứng vững hay cạnh tranh công bằng không phải là các chiêu trò tranh giành khách hàng hay việc hạ giá rẻ mạt. Theo tôi thì nên xây dựng một hình ảnh nhiếp ảnh gia thực lực, có góc nhìn mỹ thuật riêng và nên là một con người làm việc bài bản, chuyên nghiệp nhất có thể.

Hoàng Kỳ Phong

Để lại một bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.